Giới thiệu web Truyện tiên hiệp

Truyện:Mạc vũ thanh thông - Hồi 03

Mạc vũ thanh thông
Trọn bộ 36 hồi
Hồi 03: Tiểu Vũ Phi Tinh Trừng Quần Hung
0.00
(0 lượt)


Hồi (1-36)

Tàn Tâm Thần Quân Phục Bách Thao thấy Lỗ Trường Phong đã đưa Đường Uyên ra, liều đưa mắt ngắm kỹ Nhạc Long Phi một lát, rồi nó với Tây Môn Túy:

- Tây Môn huynh, Nhạc Long Phi có bà con thân thuộc gì với đại huynh?

Tây Môn Túy cười ha hả đáp:

- Hắn là một người bạn vong niên chí thiết, đồng sinh đồng tử của ta! Ngươi không ở Tàn Tâm hạp tu luyện lại đi theo đuôi chó săn vô sỉ của Thanh đình lặn ngụp trong vũng bùn phân dơ dáy để làm gì?

Phục Bách Thao nghe Tây Môn Túy sỉ nhục mình như vậy thì giận lắm, trừng mắt quát to:

- Tây Môn Túy, ngươi có bản lãnh gì mà dám vô lễ với ta như vậy?

Tây Môn Túy cười sằng sặc, đôi mắt lóng lánh như tỏa thần quang, Vũ Văn Kỳ đứng phía sau nói khẽ:

- Tây môn sư thúc hãy tạm nén giận, để coi hắn nói chỗ nhốt gia bá ở đâu và chịu đánh đổi Đường Uyên.

Tây Môn Túy không đợi nàng nói hết, cười nhạt ngắt lời:

- Hiền điệt nữ thông minh tuyệt thế chẳng lẽ lại không nhận ra tụi này đến đây không muốn đổi người mà chỉ muốn cướp người thôi sao?

Vũ Văn Kỳ "à" một tiếng rồi nói:

- Bọn chúng dám cả gan nuốt lời như thế sao?

Trử Dân Thông nói:

- Phục thần quân đối phó với Tây Môn Túy, còn Cừu sư thúc và ta cùng Đào Bát sẽ thu thập bọn ba đứa phản nghịch ranh con các ngươi, thật dễ như trở bàn tay, như bẻ cành không! Vậy ta khuyên các ngươi nên ngoan ngoãn cúi đầu chịu trói, còn hơn là cứ ương ngạnh mà chịu khổ.

Nhạc Long Phi nghe đến đây sắc mặt tỏ vẻ áy náy, quay lại khom lưng nói với Tây Môn Túy:

- Tây môn lão tiền bối, tiểu điệt tâm định nhờ nơi đây để đánh đổi nhân một cách hòa hảo êm thấm, không ngờ lại gây cho lão tiền bối nhiều chuyện phiền phức!

Tây Môn Túy xua tay cười ha hả:

- Không sao, không sao! Ta đang buồn vì nơi Ngưỡng Thiên bình này tịch mịch đã lâu, cũng nên lấy m.á.∪ anh hùng tô điểm cho nó thêm màu sắc.

Nhạc Long Phi mỉm cười ngân nga:

- Chưa chắc anh hùng lưu huyết đỏ, hãy xem ưng khuyển bạt giang hồ.

Trử Dân Thông cười một cách nanh ác:

- Ai là ưng khuyển?

Nhạc Long Phi nhìn bọn ba người kia, mỉm cười đáp:

- Bọn ngươi hoặc là vì lợi lộc dụ dỗ, cam tâm phục vụ bọn giặc Mãn g.ï.ế.✝ hại đồng bào, hoặc là tự kiêu tự đắc, làm ma trành che loài hổ dữ, thế là ưng khuyển.

Lục Trảo Thần Ưng "hừ" một tiếng thật lớn. Nhạc Long Phi nhìn lại hắn mỉm cười nói:

- Cừu Trọng Đạt, ngươi đừng có cậy già bắt nạt trẻ, kiêu ngạo ngông cuồng, hãy ra đây đấu với Nhạc Long Phi này mười hiệp, vì Đào Bát và Đường Uyên chỉ chống với ta một chiêu là bị bắt liền, đánh như thế quả thực là chưa đủ sướng tay.

Cừu Trọng Đạt cười nham hiểm nói:

- Nhạc Long Phi, bản tâm ta thực không muốn ra tay với một đứa trẻ con miệng còn hôi sữa như ngươi, nhưng ngươi đã ngông cuồng như vậy, ta muốn tránh cũng không được nữa.

Trử Dân Thông nghe Đào Bát báo cáo, đã hơi gườm vì võ công tuyệt thế của Nhạc Long Phi, nên mới phải mời sư thúc là Cừu Trọng Đạt trợ trận, nhân dịp lại gặp cả Phục Bách Thao đang ở chơi nhà Cừu Trọng Đạt bèn mời đi luôn để cho tăng thanh thế. Nay thấy Cừu Trọng Đạt muốn đấu với Nhạc Long Phi, trong bụng mừng thầm, bèn khúm núm bước về sau hai bước.

Tây Môn Túy đã biết Nhạc Long Phi thân chứa nội gia tuyệt thế, nên tuy thấy Cừu Trọng Đạt xuất trận, cũng không lo lắm, chỉ cười nói:

- Nhạc lão đệ muốn để Cừu lão quái nếm thử mùi lợi hại của hắn cũng được, nhưng phải đề phòng móng tay trái của hắn.

Cừu Trọng Đạt nghiêng đầu, mắt nhìn Tây Môn Túy cười nhạt nói:

- Tây Môn Túy, ngươi bất tất phải chỉ điểm ngầm, Cừu Trọng Đạt này tuy ra tay, song chưa đến nỗi phải dùng Thần Ưng Trảo Lực đối phó với hạng con nít như hắn.

Vừa nói dứt lời, bước tới phía trước mặt Nhạc Long Phi còn cách xa chừng sáu bảy thước, cười nói:

- Nhạc Long Phi, ngươi mau ngưng tụ công lực phòng thủ sẵn đi, ta sinh bình đối với kẻ địch, chưa từng bao giờ đánh bất chợt, ngươi phải cẩn thận, đừng để chưa chi mới một chưởng đã ©.h.ế.† ngay, đánh như vậy không đã.

Nhạc Long Phi thần thái vẫn ung dung, mỉm cười nói:

- Trước khi Cừu bằng hữu ra tay, ta muốn được rõ đích xác tin tức về Vũ Văn cư sĩ?

- Ngươi hãy tiếp ta một chưởng đi đã, rồi ta sẽ cho ngươi biết.

Nói dứt lời, lão cười khẩy một tiếng, giơ bàn tay phải phóng ra một luồng cương khí mạnh như vũ bão, nhằm n.g.ự.© Nhạc Long Phi ấn mạnh.

Nhạc Long Phi còn đang nghe hắn nói, trong lúc phân thần, bị đối phương nắm lấy cơ hội thốt nhiên hạ thủ.

Trong lúc vội vàng, ngưng tụ công lực không